Bài viết về Bhutan

Thiên đường cuối cùng nơi trần gian ở Bhutan

Không xa hoa, giàu có, lại đứng ngoài nền văn minh của nhân loại, nhưng Bhutan là thiên đường nơi bất cứ ai cũng tìm thấy bình an.

Nơi dừng chân của hạnh phúc

Tôi tìm thấy ý nghĩa đích thực của hạnh phúc khi bước chân dừng lại ngẩn ngơ trước những lá cờ Phật giáo đang bay phần phật khắp nơi giữa đất trời Bhutan: trên cây, trên cột, trên cầu.

Tôi tìm thấy nguồn năng lượng lớn lao nơi bánh xe chuyển pháp luân cầu nguyện có ở mọi nơi và quay không ngừng nghỉ bởi những bàn tay của Phật tử tín tâm.

Và tôi thấy lòng mình bình an khi nhìn những lần quỳ lạy đầy cung kính của người dân được thể hiện ngay trong mọi sinh hoạt của đời sống hằng ngày.

Có những giai đoạn trong đời, khi cuộc sống đã đủ đầy hoàn hảo, nhưng tôi vẫn hoài trăn trở về hạnh phúc thực sự.  Có phải chăng hạnh phúc là những nụ cười? Có phải chăng hạnh phúc là những niềm vui? Có phải chăng hạnh phúc là sự thành công?

Có lẽ đúng, nhưng đó không phải là cái hạnh phúc tột cùng bởi mọi nụ cười rồi cũng qua đi, mọi niềm vui rồi cũng bị nỗi buồn chiếm chỗ, đứng trên đỉnh thành công thì ta lại nhìn sang một đỉnh thành công mới.

Con người rổi sẽ chạy theo, sẽ đuổi mãi theo những điều sẽ mãi hoài thay đổi đó, chạy theo cho đến khi mệt nhoài, bao giờ sẽ là dừng lại, bao giờ hạnh phúc sẽ dừng chân mãi mãi ở một con người?

Rồi tôi tìm thấy điều ấy khi đang ở trên đất nước Bhutan, đất nước Rồng Sấm, là vương quốc hạnh phúc nhất thế giới.
 

Bình an đến tự tâm

Bhutan, nơi ấy đã cho tôi thấy rằng hạnh phúc luôn có thật và rất gần, khi màn sương tham, sân, si tan dần thì hạnh phúc rõ ràng sẽ hiển hiện và luôn bao bọc quanh mình.

Tôi ngẩn ngơ nhìn những khuôn mặt của người dân nơi đây, khuôn mặt hồn hậu với ánh mắt rạng ngời vì hạnh phúc, bước chân thong thả khoan thai dù đa số người dân Bhutan vẫn còn nghèo.

Hạnh phúc thật sự toát ra như những hào quang vô hình từ những con người rất thật ấy. Họ ở đây, hạnh phúc ở đây, đang hiện diện tại nơi này và ngay lúc này.

Dường như họ đứng cách xa với thế giới thế giới hiện đại bên ngoài, không ai cắm cúi với những chiếc smart-phone, không ai chìm mình vào hơi men nồng nặc, không ai phì phèo nhả khói bên điếu thuốc đầy độc hại.

Có phải chăng cái không khí đầy an lành đã thấm đẫm vào mình, mình cũng nhẹ nhàng mỉm cười đầy an lạc.

Hạnh phúc mà bao người trăn trở tìm kiếm chẳng nằm đâu xa, bình an mà ai cũng ước mong chẳng xa xôi đâu cả, bình an đến tự tâm mỗi người.

Hạnh phúc chẳng phải là những thứ hào nhoáng bên ngoài, bình an cũng luôn ở bên trong mình, chỉ cần mình biết xua đi màn sương mờ đục mọi thứ sẽ rõ ràng từ bên trong.

Là khi tôi biết nhìn ngắm tôi đầy ngạo mạn với nụ cười nhẹ nhàng, là khi tôi biết nhắm mắt nhìn sâu vào hơi thở để thấy tâm hồn bình yên, là khi tôi biết niềm tin vào những điều tốt đẹp luôn đầy ắp, là khi tôi biết rằng con người sinh ra vốn để trao tình yêu thương.